Search
Close this search box.

NGỌC THU

Một người phụ nữ trung niên làm nghề du lịch – yêu những chuyến đi, những cuộc gặp gỡ và những điều bình dị quanh mình.

Viết, với tôi, là một cách để chậm lại, để lắng nghe chính mình, và để sẻ chia những nốt chạm cảm xúc từ những hành trình đã qua.

Tôi tin rằng, trong cuộc sống giản đơn mỗi ngày, ai rồi cũng có thể chạm vào một chút bình yên cho riêng mình.

Đi để lắng nghe – Viết để chạm vào bình yên!

BÀI VIẾT NỔI BẬT

BÀI VIẾT MỚI NHẤT

Vết thương lành từ những điều nhỏ bé

Thời gian không xoá hết mọi vết thương, nhưng những điều nhỏ bé – một lời hỏi han, một ánh mắt hiền – có thể giúp trái tim thôi đau. Tôi học cách cảm ơn cả những tổn thương, vì chính chúng dạy tôi biết trân quý từng giây phút được bình yên, được yêu thương bằng tấm lòng chân

Khi ta học cách buông bỏ

Có những điều từng khiến ta day dứt đến mất ngủ, nhưng rồi thời gian dạy ta biết buông – không phải vì quên, mà vì đã hiểu. Buông bỏ không phải là yếu đuối, mà là một cách để giữ lại sự bình an trong tâm. Khi ta biết mỉm cười nhìn lại những tổn thương, chính là lúc

Trên con đường ra đảo – Nơi bình yên chạm vào tầm mắt

Chiếc thuyền nhỏ khẽ lướt qua mặt nước. Tôi ngồi im, lặng nghe tiếng mái chèo và mùi muối biển len vào gió. Xa xa là đảo, là mảng trời xanh không viền giới hạn. Tôi nhận ra: đôi khi bình yên chẳng ở nơi đến, mà nằm trong từng khoảnh khắc đang trôi.

Khi tôi học cách tha thứ cho mình

Tôi từng khắt khe với bản thân – sợ sai, sợ dở dang, sợ làm người khác thất vọng. Rồi một ngày, tôi hiểu rằng tha thứ cho mình cũng là một cách để yêu thương. Chỉ khi biết mỉm cười với chính những vấp ngã, ta mới có thể bước đi nhẹ nhõm hơn, và thấy lòng mình rộng

Mùi của hoàng hôn

Tôi thích mùi của hoàng hôn – chút khói bếp, chút nắng tàn và hương gió lành từ cánh đồng xa. Khi ấy, tôi thấy mình nhỏ bé mà an lòng. Giữa bầu trời đang chuyển màu, lòng người như được gột rửa khỏi những vội vã. Bình yên đôi khi chỉ là đứng im, ngắm ngày đi qua một

Khi nắng rơi trên hiên nhà

Ánh nắng cuối ngày len qua kẽ lá, chiếu lên bức tường loang màu thời gian. Tôi chợt dừng lại, thấy lòng mình dịu xuống. Có lẽ bình yên không nằm trong những điều lớn lao, mà trong khoảnh khắc nhỏ bé ta thường quên để ý. Một tia nắng, một hơi gió, một khoảnh khắc – đủ làm trái

Buổi chiều và tách trà cũ

Có những chiều tôi chẳng làm gì ngoài việc ngồi bên khung cửa, pha một tách trà cũ, ngắm nắng rơi lấp lánh trên mái nhà hàng xóm. Mọi lo toan dường như tan chảy trong hương trà ấm. Giữa nhịp sống vội vã, đôi khi chỉ cần một buổi chiều như thế để nhớ rằng — bình yên vẫn

Giữ lại cho mình một khoảng lặng

Trong nhịp sống vội vã, đôi khi tôi tự hỏi: đã bao lâu rồi mình chưa ngồi yên, chưa nghe tiếng lòng thật rõ? Giữ lại cho mình một khoảng lặng, không phải để tách khỏi thế giới, mà để hiểu rằng bình yên không nằm ngoài kia – mà nằm trong cách ta đối diện với chính mình, bằng

Ánh sáng cuối ngày

Khi ánh sáng cuối cùng còn vương trên khung cửa, tôi bật ngọn đèn nhỏ trong nhà. Không gian nhuộm màu trầm tĩnh, và tim tôi bỗng thấy đủ đầy. Mỗi ngày trôi qua, dù mệt mỏi hay vui buồn, chỉ cần có một khoảng sáng ấm như thế — là đã đủ để ta tin rằng cuộc đời vẫn

Ngọc Thu
Ngọc Thu Chạm vào bình yên
Nơi tôi kể về những chuyến đi, những câu chuyện đời thường và những khoảnh khắc giản dị. Viết để lắng nghe chính mình, để tìm thấy bình yên trong từng hơi thở cuộc sống.