Ánh nắng cuối ngày len qua kẽ lá, chiếu lên bức tường loang màu thời gian. Tôi chợt dừng lại, thấy lòng mình dịu xuống. Có lẽ bình yên không nằm trong những điều lớn lao, mà trong khoảnh khắc nhỏ bé ta thường quên để ý. Một tia nắng, một hơi gió, một khoảnh khắc – đủ làm trái tim mềm lại.





