Search
Close this search box.

Bình Yên Nhỏ

Bình yên đâu xa, đôi khi chỉ là ánh nắng buổi sớm hay lời hỏi han nhẹ nhàng mỗi tối.

Hạnh phúc!

Bắt đầu một ngày đầu tuần như bao ngày khác. Không có gì đặc biệt, không cảm xúc, ngoài một suy nghĩ trong đầu: “Hôm nay phải cố chốt xong đoàn Phú Quốc và gửi chương trình cho khách đi Hàn và Trung Quốc.” Rồi điện thoại báo tin nhắn Messenger: Nhân ngày Quốc tế Hạnh phúc, chúc em phúc

Giữ một góc bình yên cho những ngày mưa lũ

Những ngày này, miền Bắc và miền Trung oằn mình trong mưa lũ. Cả dải đất hình chữ S dường như thắt lại trong một nhịp thở lo âu. Tin tức, hình ảnh về những ngôi nhà ngập chìm trong màu nước đục ngàu, những con đường tan nát, những khuôn mặt dãi dầu trong nước bạc… khiến tim tôi

Mùi của hoàng hôn

Tôi thích mùi của hoàng hôn – chút khói bếp, chút nắng tàn và hương gió lành từ cánh đồng xa. Khi ấy, tôi thấy mình nhỏ bé mà an lòng. Giữa bầu trời đang chuyển màu, lòng người như được gột rửa khỏi những vội vã. Bình yên đôi khi chỉ là đứng im, ngắm ngày đi qua một

Khi nắng rơi trên hiên nhà

Ánh nắng cuối ngày len qua kẽ lá, chiếu lên bức tường loang màu thời gian. Tôi chợt dừng lại, thấy lòng mình dịu xuống. Có lẽ bình yên không nằm trong những điều lớn lao, mà trong khoảnh khắc nhỏ bé ta thường quên để ý. Một tia nắng, một hơi gió, một khoảnh khắc – đủ làm trái

Buổi chiều và tách trà cũ

Có những chiều tôi chẳng làm gì ngoài việc ngồi bên khung cửa, pha một tách trà cũ, ngắm nắng rơi lấp lánh trên mái nhà hàng xóm. Mọi lo toan dường như tan chảy trong hương trà ấm. Giữa nhịp sống vội vã, đôi khi chỉ cần một buổi chiều như thế để nhớ rằng — bình yên vẫn

Ánh sáng cuối ngày

Khi ánh sáng cuối cùng còn vương trên khung cửa, tôi bật ngọn đèn nhỏ trong nhà. Không gian nhuộm màu trầm tĩnh, và tim tôi bỗng thấy đủ đầy. Mỗi ngày trôi qua, dù mệt mỏi hay vui buồn, chỉ cần có một khoảng sáng ấm như thế — là đã đủ để ta tin rằng cuộc đời vẫn

Hạnh phúc!

Bắt đầu một ngày đầu tuần như bao ngày khác. Không có gì đặc biệt, không cảm xúc, ngoài một suy nghĩ trong đầu: “Hôm

Mùi của hoàng hôn

Tôi thích mùi của hoàng hôn – chút khói bếp, chút nắng tàn và hương gió lành từ cánh đồng xa. Khi ấy, tôi thấy

Khi nắng rơi trên hiên nhà

Ánh nắng cuối ngày len qua kẽ lá, chiếu lên bức tường loang màu thời gian. Tôi chợt dừng lại, thấy lòng mình dịu xuống.

Buổi chiều và tách trà cũ

Có những chiều tôi chẳng làm gì ngoài việc ngồi bên khung cửa, pha một tách trà cũ, ngắm nắng rơi lấp lánh trên mái

Ánh sáng cuối ngày

Khi ánh sáng cuối cùng còn vương trên khung cửa, tôi bật ngọn đèn nhỏ trong nhà. Không gian nhuộm màu trầm tĩnh, và tim

Ngọc Thu
Ngọc Thu Chạm vào bình yên
Nơi tôi kể về những chuyến đi, những câu chuyện đời thường và những khoảnh khắc giản dị. Viết để lắng nghe chính mình, để tìm thấy bình yên trong từng hơi thở cuộc sống.