🌿 Mẹ hay kể chuyện – Ngày tôi sinh ra đời
Mẹ kể, tôi sinh vào một buổi sáng sớm tháng Chạp,
cái rét giáp Tết lạnh tê tái.
“Con Ngựa sinh buổi sáng, mùa đông… làm sao mà không vất vả.” – mẹ hay nói vậy.
Tôi sinh thiếu cân, bé xíu, phải nằm lồng ấp.
Chưa đầy một tháng tuổi đã vào viện Nhi vì viêm phế quản cấp.
Bác sĩ nói khả năng không qua khỏi.
Bố và chú tôi trèo cổng bệnh viện, bế trộm tôi mang về:
Bố bảo: con tôi, tôi mang về nhà tự chữa.
Và tôi sống qua cái đận đó.
Nhưng cái phế quản yếu ấy theo tôi đến tận bây giờ –
trở trời là ho, là bệnh, là mệt.
Nhưng cái con bé bé xíu năm ấy, giờ đã mấp mé U50 và còn rất mập nữa 😍
Năm nay tôi bước vào mốc 49 – cái mốc người ta hay nói nhiều điều…Nên lo hay nên yên lòng?
Mẹ bảo: “Cứ thuận theo tự nhiên. Vui mà đón nhận. Rồi mọi thứ sẽ nhẹ thôi con.”
🌿 🌿 🌿 🌿 🌿
Hôm qua, An lớn gọi điện:
“Con với anh Lâm về, mua bánh kem mẹ nhé.”
Nấm thì cứ líu ríu:
“Nấm đi mua quà cho mama.” – Cuối cùng mua tặng mẹ 1 gói bánh mochi hôm 15/1, ngay sáng hôm sau quà sinh nhật chỉ còn lại có một nửa thôi 😍
Sinh nhật năm nay,
tôi không đi đâu.
Chỉ ở nhà – bên gia đình và các con.
Ký ức ùa về câu chuyện về sinh nhật năm trước…
🌿 Sinh nhật năm trước – Chuyện đi ghi khắc mãi
Sinh nhật năm trước, tôi không chọn tiệc.
Cũng không chọn quà hay những ồn ào quen thuộc.
Tôi cùng gia đình lặng lẽ về Tổ đình Phật Quang,
để kịp dự Đại lễ Phật Thành Đạo –
một đại lễ mà tôi mới có duyên được dự lần đầu,
khi đã gần 50 tuổi.
Duyên đến muộn, nên trong lòng không tránh khỏi tiếc nuối.
Đúng 04h00 sáng ngày 18/01/2024,
khi đất trời còn chìm trong sương lạnh,
Thiền Tôn Phật Quang long trọng cử hành Đại lễ Phật Thành Đạo – PL.2567.
Giữa không gian núi rừng tĩnh lặng,
hơn sáu vạn Phật tử cùng ngồi lại trong thời thiền trang nghiêm.
Tôi tọa thiền giữa đại chúng,
lắng tâm mình trong khoảnh khắc thiêng liêng
tưởng niệm đêm Đức Phật Thành Đạo.
Khi thời thiền khép lại,
giai điệu “Đêm Thành Đạo” vang lên,
rồi từng lời cảm niệm, từng câu sám Thành Đạo lan tỏa giữa không gian rộng lớn.
Đó không chỉ là âm nhạc.
Mà là sự rung động sâu xa của niềm tin.
Là ánh sáng của Trí Tuệ và Từ Bi
đã soi đường cho nhân loại suốt bao đời.
Trong nghi thức dâng hoa,
từng người xếp hàng ngay ngắn,
chắp tay cung kính với nhành hoa nhỏ trên tay,
gửi trọn những lời nguyện ước thiện lành lên Đức Thế Tôn.
Khoảnh khắc ấy,
tôi thấy lòng mình lắng lại rất sâu.
Quyến luyến không muốn rời đi.
Chỉ còn sự kính ơn –
và biết ơn.
Có lẽ, đến một độ tuổi nào đó,
sinh nhật không còn là để nhận thêm,
mà chỉ để biết ơn, biết ơn và biết ơn tất cả.
🌿 Bọn trẻ muốn đi ngắm sắc hoa miền Tây những ngày giáp Tết

Rời chùa, bọn trẻ bảo:
“Mình đi miền Tây đi mẹ, ngắm hoa Tết.”
Thế là cả nhà khởi hành về Đồng Tháp.
Chúng tôi ghé làng hoa Sa Đéc –
nơi những luống hoa trải dài, rực rỡ mà không phô trương.
Người trồng hoa lặng lẽ tưới tắm, chăm sóc.
Nhịp sống chậm rãi, bền bỉ và rất thật.
Chiều xuống rất chậm.
Hoàng hôn lóng lánh.
Bọn trẻ mải mê chạy nhảy giữa những luống hoa.
Hai anh em cười rộn ràng, chạy quanh thật lâu.
Giữa làng hoa, giữa dòng sông sắc màu ấy,
tôi chợt thấy lòng mình lắng lại –
an yên và dịu mát.
Hoa nở rực rỡ nhưng không vội vàng.
Lòng người cũng nhẹ yên, chầm chậm theo.
🌿 Một chuyến đi không dài – nhưng lòng luôn lắng đọng
Chuyến đi ấy không dài.
Cũng không có những điểm đến nổi tiếng.
Mà giống như được về nhà mình.
Được lắng lòng giữa miền quê sắc màu gần gũi.
Cũng trong những ngày cuối đông ấy,
tôi có thêm một cái tên – Niệm An Bình.
Cái tên nhắc tôi sống nhẹ hơn.
Sống biết phụng sự hơn.
Biết sửa mình, tu dưỡng bản thân nhiều hơn.
Và chăm lo cho gia đình, người thân nhiều hơn.
Tôi đã bước qua một ngày sinh nhật
trong sự lắng yên và vẹn tròn ý nghĩa.
Tôi nhận ra,
có những chuyến đi không cần đi xa,
chỉ cần đủ lắng tâm –
là đã đủ để lòng mình an ổn.
Sinh nhật năm ấy,
tôi mang về cho mình một món quà rất nhỏ:
sự bình yên đơn sơ, giữa Phật, giữa hoa,
và giữa những người thân yêu 🌿
Ngọc Thu
Đi để lắng nghe – Viết để chạm vào bình yên.






