Search
Close this search box.

Góc Của Thu

Nơi tôi kể cho mình nghe những điều thương mến, và nhẹ lòng nhận lại những lầm lỗi để sửa mình từng ngày.

🌿 HÀNH TRÌNH TÔI ĐI… ĐỂ TRỞ THÀNH THU CỦA HÔM NAY

Chương 2: Tình bạn thuở thiếu thời Một tuổi thơ, dù không êm đềm, nhưng luôn khiến tôi thương nhớ và biết ơn. Tôi giống bố nhiều hơn mẹ — ngông nghênh, khái tính, nhưng lại lãng mạn, mê văn chương và phim ảnh. Mọi người thường nói bố tôi tốt tính, hào sảng, nghĩa hiệp, nhưng yếu điểm là

HÀNH TRÌNH TÔI ĐI… ĐỂ TRỞ THÀNH THU CỦA HÔM NAY

Chương 1: Một tuổi thơ không êm đềm Không phải ai cũng bắt đầu từ những điều đủ đầy và hạnh phúc.Tôi cũng vậy.Nhìn lại, tôi nhận ra… hành trình của mình bắt đầu từ những năm tháng không êm đềm, và cũng không hề dễ dàng. Nhà tôi nằm trong một con ngõ nhỏ trên phố Trần Nguyên Hãn,

NHỮNG ĐIỀU TÔI CHỌN BỚT ĐI ĐỂ BƯỚC VÀO NĂM 2026

🌿 Những điều tôi chọn bớt đi để bước vào năm 2026 Tôi bước vào năm 2026 không với những danh sách mục tiêu dài và nặng.Cũng không với những lời hứa phải trở thành một phiên bản “tốt hơn” nào đó. Tôi chỉ bắt đầu bằng một câu hỏi rất đơn giản: Liệu mình đang mang theo sang năm

NHÌN LẠI MỘT NĂM VỪA QUA

🌿 Tổng kết một năm – những “lượng” không xin mà đến Cuối năm, người ta hay nói về thành tựu, về những điều đã làm được. Còn tôi, khi ngồi lại với chính mình, lại thấy rõ hơn những thứ đến rất tự nhiên, dù mình chẳng hề xin. Một năm trôi qua, tôi nhận ra mình có thêm

Một ngày đặc biệt của mẹ và An Trần…

Tháng 11 năm nào cũng vậy — khi gió đầu đông khẽ len qua từng khung cửa, mang theo chút lạnh của sương sớm, cũng là mùa của hoài niệm, của những điều muốn nói ra nhưng đôi khi chỉ có thể viết xuống. Trong một buổi sáng lạnh như cắt da cắt thịt ở một trạm xá nghèo nàn

Viết cho những ngày lòng chùng xuống

Có những ngày, ta chẳng muốn làm gì cả – chỉ muốn ngồi im nhìn nắng tắt, để mặc cho suy nghĩ trôi đi cùng gió. Tôi viết cho chính mình trong những lúc ấy, để gom lại chút dịu dàng, chút niềm tin, và nhắc nhở rằng: dù thế giới ngoài kia có quay cuồng đến đâu, thì trong

Khi tôi học cách tha thứ cho mình

Tôi từng khắt khe với bản thân – sợ sai, sợ dở dang, sợ làm người khác thất vọng. Rồi một ngày, tôi hiểu rằng tha thứ cho mình cũng là một cách để yêu thương. Chỉ khi biết mỉm cười với chính những vấp ngã, ta mới có thể bước đi nhẹ nhõm hơn, và thấy lòng mình rộng

Giữ lại cho mình một khoảng lặng

Trong nhịp sống vội vã, đôi khi tôi tự hỏi: đã bao lâu rồi mình chưa ngồi yên, chưa nghe tiếng lòng thật rõ? Giữ lại cho mình một khoảng lặng, không phải để tách khỏi thế giới, mà để hiểu rằng bình yên không nằm ngoài kia – mà nằm trong cách ta đối diện với chính mình, bằng

Những điều tôi chưa kịp nói

Có những điều nằm mãi trong tim mà chẳng thể thốt nên lời – một lời xin lỗi, một lời cảm ơn, hay chỉ là một nỗi nhớ rất nhỏ. Tôi viết ra, như một cách gửi gắm đến người, đến đời, đến chính mình. Viết không phải để được thấu hiểu, mà để nhẹ lòng, để sống tiếp, để

NHÌN LẠI MỘT NĂM VỪA QUA

🌿 Tổng kết một năm – những “lượng” không xin mà đến Cuối năm, người ta hay nói về thành tựu, về những điều đã

Ngọc Thu
Ngọc Thu Chạm vào bình yên
Nơi tôi kể về những chuyến đi, những câu chuyện đời thường và những khoảnh khắc giản dị. Viết để lắng nghe chính mình, để tìm thấy bình yên trong từng hơi thở cuộc sống.