Chiếc thuyền nhỏ khẽ lướt qua mặt nước. Tôi ngồi im, lặng nghe tiếng mái chèo và mùi muối biển len vào gió. Xa xa là đảo, là mảng trời xanh không viền giới hạn. Tôi nhận ra: đôi khi bình yên chẳng ở nơi đến, mà nằm trong từng khoảnh khắc đang trôi.

Chiếc thuyền nhỏ khẽ lướt qua mặt nước. Tôi ngồi im, lặng nghe tiếng mái chèo và mùi muối biển len vào gió. Xa xa là đảo, là mảng trời xanh không viền giới hạn. Tôi nhận ra: đôi khi bình yên chẳng ở nơi đến, mà nằm trong từng khoảnh khắc đang trôi.

Ngọc Thu luôn trân trọng từng chia sẻ của bạn, để mỗi bài viết được hoàn thiện và sâu sắc hơn qua từng lần viết.
Không gian nhỏ tôi tạo nên để lưu giữ những cảm xúc thật – từ những chuyến đi, những câu chuyện đời, đến những khoảnh khắc giản dị. Nơi tôi viết để chậm lại, để lắng nghe chính mình và để chạm vào vẻ đẹp bình yên trong từng điều rất đỗi đời thường.