Tôi từng khắt khe với bản thân – sợ sai, sợ dở dang, sợ làm người khác thất vọng. Rồi một ngày, tôi hiểu rằng tha thứ cho mình cũng là một cách để yêu thương. Chỉ khi biết mỉm cười với chính những vấp ngã, ta mới có thể bước đi nhẹ nhõm hơn, và thấy lòng mình rộng mở như buổi sớm không mây.








