Search
Close this search box.

Chuyện Đi

Những hành trình đi để trải nghiệm, đi để trở về với thiên nhiên, con người và những nốt chạm bình yên.

Đi cùng gia đình – một chuyến đi không cần vội

Tôi đã từng nghĩ, đi du lịch cùng gia đình là… một điều khá mệt. Không phải vì tôi không yêu những chuyến đi, mà vì đi cùng gia đình luôn đi kèm với rất nhiều nỗi lo. Lo giờ giấc. Lo ăn uống. Lo người lớn tuổi có theo kịp không. Lo trẻ nhỏ có mệt không. Nhiều khi,

Hà Giang — nơi miền đá nở hoa

Hà Giang không chỉ đẹp bởi núi non hùng vĩ hay những con đường quanh co vắt ngang trời, mà còn bởi sắc hoa và tình người nơi miền biên viễn. Tôi đến Hà Giang trong một ngày nắng trong veo. Trời cao, gió nhẹ, và lòng người thì hân hoan như sắp được gặp lại một điều thân thuộc.

Sớm mai ở làng chài Hàm Ninh

Làng chài Hàm Ninh — một sớm mai được mở bung ra bằng mùi biển mặn mòi và ánh sáng dịu vương trên những tán dừa. Mặt trời chưa kịp ló rạng nơi chân trời xa, nhưng tiếng chân người và tiếng í ới gọi nhau từ bến cá đã khẽ khàng đánh thức cả làng nhỏ ven biển. Người

Trên con đường ra đảo – Nơi bình yên chạm vào tầm mắt

Chiếc thuyền nhỏ khẽ lướt qua mặt nước. Tôi ngồi im, lặng nghe tiếng mái chèo và mùi muối biển len vào gió. Xa xa là đảo, là mảng trời xanh không viền giới hạn. Tôi nhận ra: đôi khi bình yên chẳng ở nơi đến, mà nằm trong từng khoảnh khắc đang trôi.

Khi gió gọi tên mình – Hành trình về với biển

Có những ngày, chỉ cần nghe tiếng gió mằn mặn là lòng đã muốn rời thành phố. Tôi đi về phía biển – nơi chân trời rộng mở, nơi từng con sóng dường như biết lắng nghe. Biển không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng gột rửa mọi ồn ào, để lại trong tôi một khoảng trời an yên, tinh khôi

Ngọc Thu
Ngọc Thu Chạm vào bình yên
Nơi tôi kể về những chuyến đi, những câu chuyện đời thường và những khoảnh khắc giản dị. Viết để lắng nghe chính mình, để tìm thấy bình yên trong từng hơi thở cuộc sống.