Làng chài Hàm Ninh — một sớm mai được mở bung ra bằng mùi biển mặn mòi và ánh sáng dịu vương trên những tán dừa. Mặt trời chưa kịp ló rạng nơi chân trời xa, nhưng tiếng chân người và tiếng í ới gọi nhau từ bến cá đã khẽ khàng đánh thức cả làng nhỏ ven biển.

Người làng đi chợ sớm. Những chiếc tàu lướt nhẹ, mang theo mẻ lưới đêm trở về bến.
Còn tôi – lặng yên bên cầu gỗ, nhìn bóng mình loang xuống mặt nước, bỗng thấy lòng an yên đến lạ. Không còn cái ồn ào của phố thị, không có vội vàng của những chuyến đi tính bằng giờ — chỉ có nhịp đời thong thả, như thể nơi này đang dạy tôi cách hít hà thật chậm, để giữ lại sự yên ả của buổi sớm mai trước khi biển cuộn cơn sóng đầu ngày.
Vẫn đó một Hàm Ninh nguyên sơ — những mái nhà nhỏ hướng ra biển, giàn hoa giấy rung rinh trước hiên, quán nước đầu làng pha ly cà phê phin chậm rãi. Hương cà phê hòa cùng vị muối sớm mai, tạo nên một mùi hương khó quên.
Tôi ngồi nhìn trời sáng dần, nghe tiếng trẻ nhỏ gọi nhau đi học, thấy đôi bàn tay rám nắng của người phụ nữ đang nhặt cá bên bờ. Tất cả bình dị, nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng — có những bình yên không nằm ở chỗ ta đến, mà ở cách ta chạm vào cuộc sống này nhẹ lại.
Hàm Ninh, một buổi sớm — như tấm gương soi lại chính mình.
Nơi người lữ khách tìm được sự tĩnh tại, sau những ngày rong ruổi. 🌿
Ngọc Thu
Đi để lắng nghe – Viết để chạm vào bình yên






