Có những ngày, chỉ cần nghe tiếng gió mằn mặn là lòng đã muốn rời thành phố. Tôi đi về phía biển – nơi chân trời rộng mở, nơi từng con sóng dường như biết lắng nghe. Biển không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng gột rửa mọi ồn ào, để lại trong tôi một khoảng trời an yên, tinh khôi và lặng lẽ như một bài thơ chưa viết trọn.







