Search
Close this search box.

GIỮA NHỮNG BIẾN ĐỘNG CỦA NGÀY ĐẦU XUÂN MỚI – TÔI MONG MÌNH BƯỚC CHẬM VÀ THẬN TRỌNG HƠN.

Giữa những biến động của ngày đầu Xuân mới – tôi mong mình bước chậm và thận trọng hơn

Giờ này tôi vẫn ngồi trước bàn làm việc.
Máy tính mở trước mặt, nhưng lòng lại khó tập trung.

Một cảm giác mông lung và nhiều trăn trở cứ lặng lẽ đi qua trong đầu.

Mới đầu Xuân thôi,
mà thế giới xung quanh đã quá nhiều biến động – mạnh mẽ và căng thẳng.

Tôi tự hỏi:
một người làm kinh doanh với một doanh nghiệp nhỏ bé như mình,
thì nên đi tiếp thế nào?

Thế giới thay đổi nhanh hơn chúng ta tưởng.

Có những phán quyết, những quyết sách được đưa ra khiến xã hội chao đảo.
Kinh tế và thị trường lên xuống nhanh hơn bao giờ hết.
Nhiều ngành nghề đảo chiều.
Có những điều hôm qua còn chắc chắn, hôm nay đã trở nên mong manh.

Và trong những lúc như vậy, tôi nhận ra mình không còn nghĩ về chuyện phải đi nhanh hơn nữa.

Tôi chỉ tự hỏi:
mình cần làm gì để bước đi thận trọng hơn, nhẹ hơn, nhưng vững hơn.


Những trăn trở của một người làm nghề

Làm du lịch nhiều năm, tôi đã quen với những giai đoạn khó khăn của thị trường.

Nhưng vài năm gần đây, cảm giác biến động có lẽ sâu sắc hơn nhiều.

Vừa mới bước ra khỏi đại dịch Covid đầy tổn thất,
ngành du lịch chưa kịp hồi sinh trọn vẹn.

Thế giới lại có những cuộc xung đột mới,
khiến nhiều nền kinh tế và đời sống người dân trở nên chao đảo.

Rồi những điều luật mới, những thay đổi gần như cùng lúc,
khiến người kinh doanh nhiều khi chưa kịp thích nghi.

Vì thế, giờ đây câu chuyện không còn chỉ là:

doanh thu thế nào,
khách nhiều hay ít,
lợi nhuận có đạt KPI hay không.

Điều khiến tôi trăn trở nhiều hơn là:

Liệu mình có đang đi đúng hướng không?
Liệu mình có đang giữ được những điều mình từng tin vào khi bắt đầu làm nghề?

Và quan trọng hơn:

mình phải làm gì để thích nghi với thời cuộc
mà vẫn không sai – không lệch hướng.


Nỗi sợ rất thật của người làm kinh doanh

Nhìn ra xung quanh, tôi thấy nhiều người đang chạy rất nhanh.

Mở rộng nhanh.
Làm rất nhiều.
Nắm bắt mọi cơ hội có thể.

Tôi cũng ngưỡng mộ sự thành công mà họ đang có.

Và trong lòng mình, cũng có những phút xao động.

Tôi lo lắng.
Tôi run sợ.

Tôi sợ mình tụt lại phía sau.
Tôi sợ mình không còn đủ sức để gồng thêm nữa.

Tôi sợ rằng nếu mình gục xuống,
những người đang đi cùng mình sẽ ra sao.

Tôi tự hỏi:

Có phải vì mình quá rụt rè nên đang đi chậm?
Có phải mình không còn đủ năng lượng để chạy đua với ngoài kia?

Nhưng rồi tôi nhận ra,
có một điều còn quan trọng hơn tốc độ.

Đó là sự thận trọng để có thể đi lâu.


Sau nhiều năm làm nghề, tôi hiểu một điều

Một người chị đồng nghiệp lâu năm từng nói với tôi:

“Tuổi chị em mình bây giờ rất khó để chạy theo tốc độ phát triển của công nghệ.
Thứ mình có chỉ là kinh nghiệm của nhiều năm làm nghề.

Thì thôi mình cứ nhẹ nhàng bơi trong dòng thị trường,
cùng những khách hàng vẫn còn yêu cái tâm nghề và cái tuổi nghề của mình.”

Tôi thấy chị nói đúng.

Trong thương trường,
không phải tất cả doanh nghiệp đều phải thật lớn.

Sẽ luôn có những doanh nghiệp nhỏ,
âm thầm tồn tại và góp phần giữ sự cân bằng của thị trường.

Có những người bước rất nhanh, rất mạnh.

Nhưng cũng có những người bước chậm hơn,
chu toàn hơn,
và tĩnh lặng hơn.

Tất cả đều đang xây dựng nền tảng cho gia đình và xã hội
theo cách riêng của mình.

Và những người có thể đi bền thường là những người giữ lại vài nguyên tắc rất giản dị:

Không làm mọi thứ chỉ vì lợi nhuận.
Không chạy theo mọi cơ hội thoáng qua.
Và không đánh đổi uy tín để lấy thành công ngắn hạn.

Thị trường có thể thay đổi.
Xu hướng có thể thay đổi.

Nhưng có những giá trị, càng đi lâu càng thấy rõ:

Sự tử tế.
Sự chuyên nghiệp.
Và sự chân thành với khách hàng.

Chính những điều tưởng chừng đơn giản ấy
lại giúp một người làm nghề đứng vững qua nhiều năm.


Trong giai đoạn này, tôi chọn ba chữ

Nếu phải nói ngắn gọn về định hướng của mình lúc này,
tôi nghĩ đến ba chữ:

Chậm – Chắc – Thật.

Chậm, để không bị cuốn vào những quyết định vội vàng.
Không mở rộng chỉ vì thấy người khác đang mở rộng.

Chắc, để tập trung vào những điều mình thực sự hiểu rõ.
Những hành trình mình đã làm tốt và chăm chút bằng tất cả tâm sức.

Thật, để làm đúng những gì mình nói với khách hàng.
Để khi họ quay lại, họ vẫn thấy cùng một sự tin cậy như lần đầu.

Có thể con đường ấy không phải là con đường nhanh nhất.

Nhưng tôi tin đó là con đường bền nhất.


Điều tôi tin trong một thời kỳ nhiều biến động

Trong những giai đoạn ổn định,
người ta thường bị thu hút bởi những điều hào nhoáng.

Nhưng khi mọi thứ trở nên bất định,
điều người ta tìm kiếm lại rất khác.

Người ta tìm sự tin cậy.

Một người làm nghề mà khách hàng có thể tin.
Một doanh nghiệp mà đối tác có thể yên tâm.
Một hành trình mà khi bước vào, người ta không phải lo lắng quá nhiều.

Và có lẽ, sau tất cả,
điều giúp một người làm kinh doanh đi được lâu nhất
không phải là sự khôn ngoan.

Mà là Vững tín và An tâm.


Đi chậm lại – để đi xa hơn

Có thể trong thời gian tới,
mọi thứ vẫn còn nhiều biến động.

Nhưng tôi không còn muốn chạy theo cảm giác phải đi thật nhanh nữa.

Tôi chỉ muốn đi từng bước vững vàng.
Làm tốt những điều mình đang làm.
Giữ sự tử tế trong nghề.
Và giữ sự bình an trong lòng.

Bởi vậy, sau nhiều năm làm việc, tôi nhận ra:

Thành công không phải là đi nhanh hơn người khác.

Mà là đi được thật lâu – và vẫn giữ được tấm lòng son thuở ban đầu.

Như người xưa vẫn nói:
đường dài mới biết ngựa hay.


Ngọc Thu
Đi để lắng nghe – Viết để chạm vào bình yên.

Chia Sẽ:

Facebook
X
Skype
WhatsApp
Ngọc Thu
Ngọc Thu Chạm vào bình yên
Nơi tôi kể về những chuyến đi, những câu chuyện đời thường và những khoảnh khắc giản dị. Viết để lắng nghe chính mình, để tìm thấy bình yên trong từng hơi thở cuộc sống.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM