Search
Close this search box.

Giữ một góc bình yên cho những ngày mưa lũ

Những ngày này, miền Bắc và miền Trung oằn mình trong mưa lũ.
Cả dải đất hình chữ S dường như thắt lại trong một nhịp thở lo âu.

Tin tức, hình ảnh về những ngôi nhà ngập chìm trong màu nước đục ngàu, những con đường tan nát, những khuôn mặt dãi dầu trong nước bạc… khiến tim tôi nhói lên từng nhịp.
Tất cả đang ngập chìm trong cơn giận dữ của thiên nhiên.

Nhưng mưa lũ dù dữ dội đến đâu cũng không thể ngăn được: hàng vạn trái tim đã lên tiếng;
hàng vạn bàn chân chiến sĩ ngày đêm vật lộn với dòng nước dữ để cứu giúp đồng bào;
hàng vạn tấm lòng đang lặng lẽ nấu nướng, gói ghém yêu thương trong những món ăn cấp cứu khẩn cấp – bánh chưng, bánh tét, cơm, xôi, cá kho, ruốc sả, muối đậu, đường, sữa…
Và cả những túi đồ dùng nhỏ dành cho trẻ em, cho phụ nữ – gửi đi trong lặng lẽ mà ấm nồng tình người.

Mọi yêu thương đang lắng lòng về vùng lũ.

Giữa những cơn mưa trắng trời đó, tôi chỉ biết nguyện cầu bình an cho tất cả.
Rồi tôi chọn giữ cho mình một góc nhỏ – nơi có thể viết, có thể lắng lại, và có thể gửi đi chút bình yên.
Không phải để né tránh thực tại, mà để giữ cho lòng không vỡ vụn.
Bởi đôi khi, một lời chia sẻ, một đoạn chữ nhỏ thôi, cũng là một cách để sưởi ấm giữa cơn mưa dài.

Tôi tin rằng, dù thiên nhiên có khắc nghiệt đến đâu, thì trong lòng người vẫn còn đó ánh sáng – ánh sáng của niềm tin, của yêu thương và của sự kiên cường.
Chúng ta đã từng vượt qua nhiều mùa giông bão, và lần này cũng vậy.
Chỉ cần cùng nhau, chắc chắn rồi bình yên sẽ lại trở về — dù bão ngoài kia hay bão trong tim.

Giữ một góc bình yên — không phải để quên đi bão giông,
mà để khi bão qua, ta vẫn còn đủ dịu dàng để yêu thương về lại.

Ngọc Thu
Đi để lắng nghe – Viết để chạm vào bình yên

 

Chia Sẽ:

Facebook
X
Skype
WhatsApp
Ngọc Thu
Ngọc Thu Chạm vào bình yên
Nơi tôi kể về những chuyến đi, những câu chuyện đời thường và những khoảnh khắc giản dị. Viết để lắng nghe chính mình, để tìm thấy bình yên trong từng hơi thở cuộc sống.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM