Có những chiều tôi chẳng làm gì ngoài việc ngồi bên khung cửa, pha một tách trà cũ, ngắm nắng rơi lấp lánh trên mái nhà hàng xóm. Mọi lo toan dường như tan chảy trong hương trà ấm. Giữa nhịp sống vội vã, đôi khi chỉ cần một buổi chiều như thế để nhớ rằng — bình yên vẫn luôn ở đây, trong từng hơi thở nhẹ của đời thường.





