Search
Close this search box.

🌿 HÀNH TRÌNH TÔI ĐI… ĐỂ TRỞ THÀNH THU CỦA HÔM NAY

Chương 2: Tình bạn thuở thiếu thời

Một tuổi thơ, dù không êm đềm, nhưng luôn khiến tôi thương nhớ và biết ơn.

Tôi giống bố nhiều hơn mẹ — ngông nghênh, khái tính, nhưng lại lãng mạn, mê văn chương và phim ảnh. Mọi người thường nói bố tôi tốt tính, hào sảng, nghĩa hiệp, nhưng yếu điểm là tính rất nóng. Tôi thừa hưởng một phần những tính cách đó.

Có lẽ vì vậy mà tôi không có nhiều bạn. Nhưng những người ở lại đều là những tình bạn đủ sâu để đi cùng nhau qua nhiều thăng trầm của cuộc đời.

Thời thơ bé, những năm tháng bên bạn bè đã giúp tôi được sống một phần rất thật của “tuổi thơ” — và cũng giúp tôi học cách lớn lên, bước qua những ngày không êm đềm mà vẫn giữ được sự đàng hoàng, không chênh vênh, không lạc hướng.

Xóm tôi ngày ấy có nhiều gia đình với những cuộc sống rất khác nhau. Có nhà khá giả, có nhà nề nếp, hoà thuận… cũng có những gia đình như nhà tôi.

Bọn trẻ chúng tôi — đứa lớn đứa nhỏ — đông đến mức có thể gộp thành hai “tiểu đội”. Bố mẹ bận mưu sinh, chúng tôi í ới gọi nhau, chơi đủ trò: bắn bi, đánh đáo, đánh trận, trốn tìm, công an bắt cướp…

Thua thì cãi nhau chí choé.
Thắng thì hò hét ầm cả xóm.
Rồi đứa này mách đứa kia, các bố mẹ tha hồ phạt đòn, đóng cổng nhốt trong nhà…

Nhưng tuyệt nhiên — không đứa nào chừa.

Ba đứa con gái chúng tôi thân nhau từ bé. Hồi nhỏ thì hay chành choẹ, lớn lên mới biết thương nhau.

Tôi — ở nhà gọi là Thu Cá Chép. Hai đứa nó gọi tôi là Thu Bống. Lên cấp 3, vì tôi mập ra, Hương đặt thêm cho cái tên Thu Tịnh — (Voi còi ấy).

Hằng là chị cả trong nhóm — chín chắn, chăm chỉ và hiểu chuyện.
Hương là đứa nhỏ nhất — con út, nhà khá giả và nề nếp nhất xóm, nên được cưng chiều như công chúa. Tôi hay gọi nó là Cò Hương.

Chúng tôi đi học cùng nhau, chơi cùng nhau, và… làm việc nhà cùng nhau.

Mẹ Hằng mất từ khi nó còn rất bé. Bố đi bước nữa, rồi hai bố con cùng dì mở quán cháo lòng ngoài chợ. Ngoài giờ học, Hằng phụ gia đình từ sáng đến tối.

Sáng gánh đồ ra chợ.
Trưa đi học về thay dì trông hàng.
Chiều lại tất tả chuẩn bị cho buổi bán hôm sau.

Tôi thường sang phụ Hằng. Hai đứa vừa làm vừa nói đủ thứ chuyện trên đời.

Chuyện nhà tôi — hôm nay bố say thế nào — nó biết hết.
Chuyện nó vất vả ra sao, ấm ức thế nào — tôi cũng hiểu.

Hương thỉnh thoảng mới tham gia vào những câu chuyện ấy — theo cách rất riêng của nó.

Có những hôm, nhà tôi không thấy tôi đâu, lại sang bờ rào nhà Hằng gọi về.
Hay chỉ cần chú Hữu không thấy Hằng, là sang nhà tôi tìm.

Còn Hương — mỗi lần sang chơi là luôn phải canh giờ… mắt trước mắt sau mà chuồn về, kẻo bị mắng.

Cứ như thế…

Những “buổi họp nhóm” — ngày năm, sáu lần — đã vô tình trở thành nơi giữ lại tuổi thơ cho chúng tôi.

Mỗi đứa đều có những nỗi khổ riêng.
Nhưng vì có nhau, nên không đứa nào bị lấp đi trong những tháng ngày ấy.

Tôi bắt đầu có khả năng dạy học từ khá sớm. Lớp 9 đã đi làm gia sư, và dạy liên tục đến khi học xong Đại học.

Bác tôi muốn tôi theo nghề Sư phạm. Tôi từng sang Trường Trung cấp Sư phạm Hải Phòng ôn thi. Các thầy — bạn của bác — nhìn tôi rồi nói:

“Con này chắc không học trường tôi đâu…”

Không phải vì học kém — mà vì cái vẻ… nghênh nghênh của tôi.

Và đúng là như vậy thật.

Tôi đăng ký nhập học muộn — hết suất.

Đang loay hoay chưa biết rẽ hướng nào, thì Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội mở lớp Du lịch khoá đầu tiên — cũng là khoá duy nhất hệ mở tại Hải Phòng.

Bạn của bác gọi điện:
“Cho con Thu thi đi, kiểu gì cũng đỗ. Nó hợp nghề này.”

Và tôi đỗ — với số điểm khá cao.

Vui… nhưng lại lo.

Học phí lúc đó là một khoản không nhỏ.
Tôi chần chừ.

Hằng nói:
“Mày học đi. Mai kia bọn mình còn có cơ hội cùng nhau đi ngắm thế giới.”

Câu nói đó… đã giữ tôi lại với quyết định của mình.

Tôi bắt đầu bước vào con đường Du lịch — từ lớp Đại học ấy.

Để có tiền đi học, tôi vừa học vừa làm đủ nghề.
Gia đình vẫn nhiều biến động.

Nhưng tôi vẫn học đều, không trượt một môn nào.

Chỉ có một điều luôn ở đó — rất rõ:
Tôi phải học xong.
Phải đi làm.
Phải cùng bạn mình… đi ngắm thế giới.

Nhưng… Hằng đã không chờ được đến ngày đó.

Nó rời đi khi tuổi đời mới đôi mươi.

Sự ra đi ấy để lại trong tôi một khoảng trống… không gì có thể lấp đầy.

Một thời gian dài sau đó, cuối tuần nào tôi và Hương cũng đạp xe hơn 20km — cả đi lẫn về — để sang thăm mộ Hằng.

Chúng tôi đi, bất kể nắng mưa.
Đi như một cách níu lại.
Đi như thể… vẫn chưa tin điều đó là thật.

Sang đó, chúng tôi ngồi rất lâu, kể những câu chuyện mà Hằng không chứng kiến.

Có khi… không cần nói gì,
mà vẫn thấy như nó đang lắng nghe.

Rồi tôi tốt nghiệp.
Bắt đầu đi làm.

Bị cuốn vào những khó khăn rất thật của cuộc sống.

Nỗi đau dần lắng xuống.
Nhưng ký ức về Hằng — và những năm tháng ấy — thì chưa bao giờ vơi đi.

Cho đến tận bây giờ…

Nó vẫn nằm ở một góc sâu.
Rất lặng.

Khép lại những năm tháng thanh niên còn nhiều ngơ ngác,
tôi bắt đầu hành trình người nông dân “đi cày” của mình —

Một hành trình không còn những buổi í ới gọi nhau,
không còn những chiều ngồi kể chuyện bên nhau,
không còn ai đứng đó… để nhắc tôi về một lời hứa cũ.

Cuộc sống bắt đầu dạy tôi những bài học rất khác.
Thực tế hơn. Khắc nghiệt hơn.
Và… không còn chỗ cho những ngây thơ ngày trước.

Nhưng cũng chính từ đó —
tôi bắt đầu học cách đứng vững,
đi tiếp… một mình.

Và…
đi về hướng mà hình như cuộc đời đã định sẵn cho mình.

🌿 (Còn tiếp… Chương 3: Buổi đầu người nông dân tập cày — những đường cày còn chưa kịp thẳng…)

Chia Sẽ:

Facebook
X
Skype
WhatsApp
Ngọc Thu
Ngọc Thu Chạm vào bình yên
Nơi tôi kể về những chuyến đi, những câu chuyện đời thường và những khoảnh khắc giản dị. Viết để lắng nghe chính mình, để tìm thấy bình yên trong từng hơi thở cuộc sống.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM