Search
Close this search box.

Nổi Bật

Hà Giang — nơi miền đá nở hoa

Hà Giang không chỉ đẹp bởi núi non hùng vĩ hay những con đường quanh co vắt ngang trời, mà còn bởi sắc hoa và tình người nơi miền biên viễn. Tôi đến Hà Giang trong một ngày nắng trong veo. Trời cao, gió nhẹ, và lòng người thì hân hoan như sắp được gặp lại một điều thân thuộc.

Một ngày đặc biệt của mẹ và An Trần…

Tháng 11 năm nào cũng vậy — khi gió đầu đông khẽ len qua từng khung cửa, mang theo chút lạnh của sương sớm, cũng là mùa của hoài niệm, của những điều muốn nói ra nhưng đôi khi chỉ có thể viết xuống. Trong một buổi sáng lạnh như cắt da cắt thịt ở một trạm xá nghèo nàn

Hạnh phúc!

Bắt đầu một ngày đầu tuần như bao ngày khác. Không có gì đặc biệt, không cảm xúc, ngoài một suy nghĩ trong đầu: “Hôm nay phải cố chốt xong đoàn Phú Quốc và gửi chương trình cho khách đi Hàn và Trung Quốc.” Rồi điện thoại báo tin nhắn Messenger: Nhân ngày Quốc tế Hạnh phúc, chúc em phúc

Hai lần chiến thắng

Cuộc thi Marathon ở một trường cấp hai trong thành phố diễn ra vào một sáng tháng Mười đầy nắng. Hàng trăm học sinh háo hức, tiếng cổ vũ vang khắp sân trường. Trong số đó, có Đức – cậu bé khoẻ mạnh, gương mặt sáng và ánh mắt hiền lành. Ở vòng đua thứ nhất, Đức nhanh chóng vượt

Sớm mai ở làng chài Hàm Ninh

Làng chài Hàm Ninh — một sớm mai được mở bung ra bằng mùi biển mặn mòi và ánh sáng dịu vương trên những tán dừa. Mặt trời chưa kịp ló rạng nơi chân trời xa, nhưng tiếng chân người và tiếng í ới gọi nhau từ bến cá đã khẽ khàng đánh thức cả làng nhỏ ven biển. Người

Giữ một góc bình yên cho những ngày mưa lũ

Những ngày này, miền Bắc và miền Trung oằn mình trong mưa lũ. Cả dải đất hình chữ S dường như thắt lại trong một nhịp thở lo âu. Tin tức, hình ảnh về những ngôi nhà ngập chìm trong màu nước đục ngàu, những con đường tan nát, những khuôn mặt dãi dầu trong nước bạc… khiến tim tôi

Viết cho những ngày lòng chùng xuống

Có những ngày, ta chẳng muốn làm gì cả – chỉ muốn ngồi im nhìn nắng tắt, để mặc cho suy nghĩ trôi đi cùng gió. Tôi viết cho chính mình trong những lúc ấy, để gom lại chút dịu dàng, chút niềm tin, và nhắc nhở rằng: dù thế giới ngoài kia có quay cuồng đến đâu, thì trong

Bình thản giữa những đổi thay

Cuộc sống luôn thay đổi – có những điều ta không thể nắm giữ mãi. Nhưng tôi tin rằng, bình yên không nằm ở việc mọi thứ đứng yên, mà ở tâm thế ta đối diện với dòng chảy ấy. Khi ta chấp nhận, khi ta bình thản, mọi đổi thay đều trở thành một phần của sự trưởng thành.

Khi gió gọi tên mình – Hành trình về với biển

Có những ngày, chỉ cần nghe tiếng gió mằn mặn là lòng đã muốn rời thành phố. Tôi đi về phía biển – nơi chân trời rộng mở, nơi từng con sóng dường như biết lắng nghe. Biển không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng gột rửa mọi ồn ào, để lại trong tôi một khoảng trời an yên, tinh khôi

Hạnh phúc!

Bắt đầu một ngày đầu tuần như bao ngày khác. Không có gì đặc biệt, không cảm xúc, ngoài một suy nghĩ trong đầu: “Hôm

Hai lần chiến thắng

Cuộc thi Marathon ở một trường cấp hai trong thành phố diễn ra vào một sáng tháng Mười đầy nắng. Hàng trăm học sinh háo

Ngọc Thu
Ngọc Thu Chạm vào bình yên
Nơi tôi kể về những chuyến đi, những câu chuyện đời thường và những khoảnh khắc giản dị. Viết để lắng nghe chính mình, để tìm thấy bình yên trong từng hơi thở cuộc sống.