Search
Close this search box.

GIỜ THÌ TÔI ĐÃ THÔI MONG MÌNH PHẢI LUÔN MẠNH MẼ

🌿 Giờ thì tôi đã thôi mong mình phải luôn mạnh mẽ

Một tuổi thơ đi qua trong ký ức với vô vàn nỗi sợ.                                         Gần hơn nửa đời người trôi đi giữa quá nhiều khó khăn, trắc trở.
Tất cả khiến tôi tự kỷ ám thị rằng mình phải mạnh mẽ.

Không được yếu đuối.
Không được than thở.
Không được dừng lại.

Tôi quen với việc tự xoay xở mọi thứ.
Quen với việc nói “không sao” ngay cả khi trong lòng đã mệt rã.
Quen với việc đứng vững, dù chẳng còn bao nhiêu sức.

Và tôi đã tin rằng,
đó là cách duy nhất để tồn tại.

🌿 Khi “mạnh mẽ” trở thành thói quen

Có những lần tôi ốm.
Ốm thật sự.

Tôi vẫn tự lái xe đi bệnh viện.
Tự xếp hàng, tự vào phòng khám.
Tự nghe bác sĩ dặn dò, rồi tự cầm đơn thuốc ra quầy mua.

Không phải vì không có ai.
Mà vì tôi đã quen với việc không làm phiền ai.
Quen với suy nghĩ: chuyện này tự làm được mà.

Có những chuyến công tác xa,
không nhờ được ai trông con.
Tôi xách con theo,
hoặc để con ở nhà rồi thấp thỏm suốt cả chuyến đi.

Ngoài mặt vẫn làm việc bình thường.
Trong lòng thì liên tục nhìn điện thoại,
chỉ mong có một tin nhắn báo rằng: mọi thứ vẫn ổn.

Lúc ấy, tôi nghĩ mình mạnh mẽ.
Nhưng thật ra, tôi chỉ đang gồng.

🌿 Khi “mạnh mẽ” bắt đầu làm tôi kiệt sức

Có những ngày, tôi không hề yếu.
Nhưng tôi kiệt.

Kiệt vì phải tự lo mọi thứ quá lâu.
Kiệt vì không cho phép mình nghỉ.
Kiệt vì luôn nghĩ rằng:
nếu mình ngã xuống, sẽ chẳng còn ai đỡ.

Tôi nhận ra,
mình đã khoác lên người một chiếc áo giáp mang tên “mạnh mẽ”.
Mặc vào thì thấy an toàn,
nhưng lâu dần… lại khiến mình không còn thở nổi.

🌿 Khoảnh khắc tôi cho phép mình yếu đi

Tôi không nhớ chính xác là từ khi nào.
Chỉ biết có một ngày,
tôi mệt đến mức không muốn tỏ ra ổn nữa.

Tôi cho phép mình nói: hôm nay tôi không khỏe.
Cho phép mình nhờ ai đó đưa đi khám.
Cho phép mình nói: tôi cần nghỉ một chút.

Và thật lạ,
khi tôi thôi cố gắng tỏ ra mạnh mẽ,
lòng tôi lại dịu xuống.

🌿 Mạnh mẽ theo một cách khác

Giờ đây, tôi hiểu rằng:
mạnh mẽ không phải là không bao giờ gục ngã.

Mạnh mẽ là biết dừng lại khi cần.
Biết nói “tôi mệt rồi”.
Biết nhờ giúp đỡ, thay vì âm thầm chịu đựng.

Mạnh mẽ là không còn phải chứng minh với ai
rằng mình ổn, mình giỏi, mình chịu được.

Chỉ cần thành thật với chính mình.

🌿 Giờ thì tôi đã thôi mong mình phải luôn mạnh mẽ

Và giờ thì…
tôi không còn mong mình lúc nào cũng đứng vững.
Không còn ép mình phải gánh hết mọi thứ.
Không còn xem sự yếu mềm là thất bại.

Tôi học cách sống chậm hơn.
Nhẹ tay hơn với chính mình.
Và dịu dàng hơn với những giới hạn của bản thân.

Có lẽ, đến một độ tuổi nào đó,
điều quan trọng không phải là mạnh mẽ đến đâu,
mà là mình có cho phép mình được nghỉ hay không.

Và hôm nay,
tôi chọn cho phép 🌿

Ngọc Thu
Đi để lắng nghe – Viết để chạm vào bình yên.

Chia Sẽ:

Facebook
X
Skype
WhatsApp
Ngọc Thu
Ngọc Thu Chạm vào bình yên
Nơi tôi kể về những chuyến đi, những câu chuyện đời thường và những khoảnh khắc giản dị. Viết để lắng nghe chính mình, để tìm thấy bình yên trong từng hơi thở cuộc sống.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM