
Cuộc thi Marathon ở một trường cấp hai trong thành phố diễn ra vào một sáng tháng Mười đầy nắng. Hàng trăm học sinh háo hức, tiếng cổ vũ vang khắp sân trường. Trong số đó, có Đức – cậu bé khoẻ mạnh, gương mặt sáng và ánh mắt hiền lành.
Ở vòng đua thứ nhất, Đức nhanh chóng vượt lên dẫn đầu. Từng bước chạy chắc chắn, đôi chân tràn đầy năng lượng. Khi chạm vạch đích đầu tiên, cả sân trường như vỡ oà. Gia đình, thầy cô, bè bạn cùng reo hò không ngớt.
Ngày hôm sau, vòng đua thứ hai – chặng cuối cùng để chọn nhà vô địch. Đức tiếp tục khởi đầu mạnh mẽ. Em bứt tốc ngay từ những mét đầu tiên, vẫn là dáng chạy quen thuộc, vững vàng và tự tin. Nhưng lạ thay – càng gần về đích, em càng chậm lại. Rồi từng người bạn vượt qua, năm, sáu em nối tiếp nhau về trước.
Cha mẹ Đức ngạc nhiên, liền hỏi con sau khi cuộc thi kết thúc:
– Ba mẹ thấy con vẫn còn sức, sao con không cố để giành chiến thắng?
Đức mỉm cười, trả lời nhẹ tênh:
– Dạ, con thắng một lần rồi, hôm nay con muốn để các bạn khác thắng ạ.
Mọi người lặng đi.
Chiến thắng đầu tiên của Đức là về thể lực – về tốc độ, về ý chí.
Nhưng chiến thắng thứ hai mới là về tâm hồn – khi em vượt qua được cái tôi ganh đua, và thật lòng vui mừng cho niềm vui của người khác.
Giữa thế giới mà người ta thường so sánh, hơn thua từng chút một, tấm lòng vị tha và nhân hậu ấy thật trong trẻo biết bao. Đức không chỉ là người thắng cuộc trong cuộc thi Marathon, mà còn là người thắng chính mình – một chiến thắng thầm lặng nhưng đẹp đẽ nhất.
Và có lẽ, với những ai giữ được tấm lòng như thế, bình yên sẽ luôn tìm đến, dù đi qua bất cứ chặng đường nào của cuộc đời 🌿
Ngọc Thu
Đi để lắng nghe – Viết để chạm vào bình yên





